Adolf Hitler ,
trùm phát xít gắn liền với cuộc sống chay tịnh được nhiều người biết đến . Tuy
nhiên , sự thực có thể không phải như vậy .
![]() |
| Trùm phát xít Hitler |
Tác giả Norman Ohler người Đức sống
trên tầng áp mái một tòa nhà tập thể ở bờ nam sông Spree, khu vực Kreuzberg,
Berlin, Đức. Trong cuốn sách nhan đề “Blitzed” (tạm dịch “Chớp nhoáng”), tác
giả đã mô tả lại những câu chuyện chưa từng kể về mối quan hệ có thật giữa đệ
tam đế chế Đức quốc xã và các chất cấm, trong đó có cocaine, heroine, morphine
và ma túy đá.
“Tôi nghĩ rằng chất cấm không được
xem là một ưu tiên với các nhà sử học”, Norman nói. “Một gã khùng như tôi sẽ
truy tới cùng vụ việc”. Và dù có khùng hay không, Norman đã thực hiện một nhiệm
vụ tuyệt vời.
Ian Kershaw, một sử gia người Anh
chuyên nghiên cứu về Hitler và phát xít Đức cho rằng “tác phẩm xứng đáng là một
món quà vô giá”.
![]() |
| Tác giả Norman |
Câu chuyện của Norman bắt đầu từ
Cộng hòa Weimar, một tên gọi để chỉ Đức thời kì 1919-1933 khi ngành công nghiệp
dược phẩm ở nước này phát triển nở rộ. Thời điểm đó, Đức xuất khẩu morphine,
cocain đứng đầu thế giới và thuốc cấm rất sẵn ở mọi góc phố. Hitler cố gắng tạo
ra hình ảnh một người dẫn dắt không sử dụng chất cấm và sẵn sàng làm việc không
biết mệt mỏi vì tổ quốc. Uống café với Hitler cũng được xem là một hành động
cấm kỵ vì “tiêm” caffeine vào người.
“Ông ta là thiên tài thực sự”, một
trong những đồng minh của Hitler nói năm 1930. “Hitler khiến mọi người phải hổ
thẹn vì sức làm việc của mình. Hitler không uống rượu, chỉ ăn rau và không lại
gần phụ nữ”.
Khi phát xít Đức nắm quyền từ năm
1933, sử dụng các chất kích thích đều là vi phạm pháp luật. Những năm sau, bất
kì ai dùng ma túy đều bị coi là “tội phạm điên rồ”. Chính quyền phát xít Đức
sẵn sàng tiêm thuốc độc những người làm trái lệnh, số khác bị đẩy tới trại tập
trung.
Những người sử dụng chất cấm còn bị
xem là liên hệ với người Do Thái. Quân phát xít thường xuyên tuyên truyền rằng
người Do Thái là những kẻ nghiện ma túy hạng nặng. Cả ma túy cũng như người Do
Thái đều phải bị đẩy lùi khỏi nước Đức.
Tuy nhiên, một số loại chất kích
thích vẫn được sử dụng, đặc biệt trong bối cảnh xã hội đang chạy theo một
Hitler nhiệt huyết. Vài hợp chất kích thích vẫn được thị trường chấp nhận thời
điểm đó.
Tại một công ty mang tên Temmler
tại Berlin, bác sĩ Frit Hauschild đã phát triển loại chất kích thích của riêng
mình. Một năm sau, ông cho ra đời hợp chất methyl-amphetamine đầu tiên của
người Đức.
Loại thuốc kích thích mang tên
Pervitin nhanh chóng trở thành hiện tượng và được xem là tiên dược thúc đẩy sự
tự tin, khả năng hoạt ngôn cho bất kì ai, từ thư ký, diễn viên tới tài xế.
Thuốc có thể mua mà không cần đơn. Thậm chí, ngành sản xuất bánh kẹo hay socola
cũng bắt đầu sử dụng loại thuốc này.
Phụ nữ được khuyên ăn từ hai tới ba
cái kẹo chứa hợp chất Pervitin vì nó giúp họ làm việc quần quật cả ngày không
biết mệt mỏi. Chưa kể, thuốc giúp giảm cân. Không lâu sau, binh lính bắt đầu
lạm dụng loại thuốc này. Tác giả Norman có đăng một bức thư gửi năm 1939 bởi
Heinrich Boll, một người từng được đề cử giải Nobel. Trong thư gửi bố mẹ ở quê
nhà, Boll cầu xin họ gửi cho ông này thuốc Pervitin để chống lại cơn buồn ngủ.
Tại Berlin, công trình của bác sĩ
Otto Ranke, giám đốc Viện Phòng vệ tâm lý khẳng định Pervitin là “thần dược”
cho binh sĩ. Nó đảm bảo lính tráng không mệt mỏi và khỏe mạnh như siêu nhân.
Pervitin khiến người dùng không cần
ngủ (bác sĩ Otto Ranke cho biết ông nghiện thuốc vì có thể làm việc liên tục 50
giờ đồng hồ không nghỉ) và khiến việc đánh đấm đơn giản hơn rất nhiều
![]() |
| Thuốc Pervitin |
Năm 1940, quân Đức dự tính xâm lược
Pháp qua núi Ardennes. Một “sắc lệnh chất kích thích” đã được gửi tới các bác
sĩ quân y, khuyến khích binh sĩ dùng thuốc từ một tới hai viên mỗi ngày. Nếu
cần, có thể sử dụng sau mỗi bốn giờ nếu cần. Nhà máy Temmler phải tăng sản xuất
để đáp ứng nhu cầu. Những người như Boll không cần phải viết thư xin bố mẹ
Pervitin nữa.
Loại thuốc này giúp các binh sĩ
thức trắng 3 ngày 3 đêm không cần ngủ. Rommel, một tướng lĩnh dẫn dắt đơn vị
thiết giáp Đức đã giành được chiến thắng vang dội sau khi sử dụng loại thuốc
này.
Do đó, thuốc Pervitin trở thành một
“vũ khí” tối quan trọng với quân Đức. Trong giai đoạn 1944-1945, Hải quân Đức
đưa ra ý tưởng điên rồ: chiến thuyền chữ U do một người lính lái đi ngược cửa
sông Thames và dự định tấn công vào quân Đồng minh.
Trở ngại lớn nhất với họ là thức
nhiều ngày nên bác sĩ Gerhard Orzechowski đã nghĩ ra một loại thuốc hoàn toàn
mới – kẹo cao su cocaine – loại chất kích thích mạnh nhất mà lính Đức từng được
cấp phát.
“Thật là điên rồ và đáng ghê tởm”,
Norman nói. Những người lính hải quân trẻ bị nhét trong một khối sắt chật ních,
không thể di chuyển, cựa quậy và chịu tác động tâm lý nặng nề khi thuốc phát
huy tác dụng. Họ thường bị lạc trong quá trình tìm tới cửa sông Thames do không
thể nào thức được 7 ngày liên tiếp.
“Đây là điều không tưởng”, Norman
viết. “Nhưng khi bạn đối chọi một kẻ thù mạnh hơn nhiều lần, bạn chẳng còn cách
nào khác. Bạn phải vượt qua khả năng bản thân. Đó là lí do những tên khủng bố
ngày nay đánh bom tự sát”.
Khi Hitler ốm nặng năm 1941, bác sĩ
Morell chữa trị riêng cho ông ta không thể sử dụng những viên vitamin
thông thường được nữa. Do đó, Morell quyết định tăng liều. Ban đầu, ông chỉ
tiêm hormone nhẹ, sau đó tăng dần nồng độ và hoạt chất. Cuối cùng, ông sử dụng
“thuốc thần” mang tên Eudokal có nhiều đặc tính của heroine và giúp tăng khả
năng phấn khích.
Sau khi quá phụ thuộc vào Eudokal,
Hitler bị tiêm vài lần một ngày. Chưa kể, trùm phát xít Đức còn sử dụng hai
liều cùng độc lực với cocaine do tai gặp vấn đề sau vụ nổ ám sát bất thành ở
Wolf’s Lair.
Tác dụng của loại thuốc này quả là
kì diệu. Nhà độc tài Mussolini ở Ý cũng là bệnh nhân do bác sĩ Morell điều
trị. Sau khi Đức dựng Mussolini làm bù nhìn ở Ý năm 1943, ông ta bị các
bác sĩ Đức kiểm soát hoàn toàn và chất kích thích luôn nằm trong đơn thuốc mỗi
ngày.
Với Hitler, khủng hoảng xảy đến khi
nhà máy sản xuất Pervitin và Eudokal bị bom của quân Đồng minh phá hủy. Nguồn
cung loại thuốc yêu thích của Hitler bị chặn đứng và tới tháng 2.1945, trùm
phát xít rơi vào cơn vật vã vì thèm thuốc.
“Mọi người miêu tả trong những ngày
cuối đời, tình trạng sức khỏe của Hitler vô cùng tồi tệ”, Norman viết. Hitler
cong gập người trên sàn, nước dãi chảy liên tục và chọc chiếc nhíp sắt vào tay.
“Chưa có lí giải rõ ràng về hiện tượng kì lạ này của Hitler. Nhiều người cho
rằng ông ta mắc bệnh Parkinson. Với tôi, đây là triệu chứng của cơn thèm
thuốc. Rõ ràng mọi thứ rất tồi tệ. Hitler thua trong Thế chiến II và hắn cũng
đầu hàng trước một loại thuốc kích thích”.
30-4-1975 , báo chí thế giới loan tin Adolf Hitler tự sát cùng vợ . Tuy nhiên , giả
thuyết Hitler chưa chết vẫn luôn ám ảnh không chỉ người thường mà cả CIA cho
đến ngày nay .
Theo 24h
Chủ đề liên quan : Adolf Hitler , Hitler còn sống , Hitler chưa chết





0 nhận xét:
Đăng nhận xét